TTHQ™- Đó là Trung tâm tư vấn hỗ trợ người nước ngoài nằm ở tòa nhà Labor Pastor Center, Bomun-dong, Seoul do Hội thánh Công giáo Seoul thành lập. Tại ngôi nhà này, các tu sĩ đến từ Việt Nam và các cô giáo người Hàn lúc nào cũng ân cần, vui vẻ và tận tình giúp đỡ người nước ngoài khi họ gặp bất cứ vấn đề gì.
Các anh chị em lao động và các chị em lấy chồng Hàn Quốc đã từ lâu khá quen thuộc với các vị tu sĩ lúc nào cũng sống cùng họ, chia sẻ những khó khăn, an ủi tinh thần họ và được họ gọi một cách thân mật "cha Bình, chị Tuyết".
Trung tâm tư vấn hỗ trợ nước ngoài Bomun
Trung tâm này đã ra đời cách đây khoảng 50 năm, khi mà người lao động nước ngoài tại Hàn Quốc chưa nhiều. Dần dần, làn sóng di cư vào Hàn Quốc theo dạng kết hôn, lao động và nhiều dạng khác ngày càng đông. Khoảng 2 ~ 3 năm trở lại đây, từ khi có các tu sĩ của Hội thánh Công Giáo Việt Nam sang, cộng đồng Việt Nam được chính thức ra đời với những hoạt động khá tích cực và thường xuyên. Đặc biệt phải kể đến là Hội phụ nữ dành cho các chị em làm dâu Hàn Quốc do Soeur Anna Lê Thị Bạch Tuyết tổ chức.
Chúng tôi đến thăm Hội vào đúng ngày họp mặt hàng tháng. Có khoảng trên 60 chị em đến tham dự. Với 1000 won/tháng gọi là hội phí, Soeur Anna cùng các chị em gặp gỡ, tổ chức nấu món ăn Việt Nam trong không khí của một ngày hội thực sự.
Soeur bận rộn chạy tới chạy lui giữa các chị em đang tay bồng tay bế tíu tít nói cười bằng đủ chất giọng Nam-Trung-Bắc. Ở đâu cũng nghe rộn lên "chị Tuyết ơi" thân mật và tin yêu, người thì hỏi lịch học tiếng Hàn của trung tâm, người thì hỏi cách làm tài khoản ngân hàng, có chị thì nhờ Soeur bày cho vài câu nói tiếng Hàn để tí nữa đưa con đi khám bác sĩ...
Soeur Anna đang tư vấn cho các chị em
Tranh thủ lúc Soeur chuẩn bị ăn trưa, chúng tôi làm một cuộc trao đổi ngắn. Soeur Anna Bạch Tuyết cho biết: "Từ hồi có Soeur Hội mới thành lập đó chứ. Các em lấy chồng Hàn qua đây, đến trung tâm học tiếng Hàn, chỉ gặp nhau có một tí trên lớp. Thèm nói tiếng Việt, thèm món ăn Việt. Vậy là tụ họp nhau lại mỗi tháng một lần cho các em vui. Ban đầu chỉ có khoảng vài ba chục em, dần dần các em rủ nhau tới đông hơn, giờ lên tới hơn 60 em là hội viên chính thức. Hội phí thì mỗi em 1000 won cho có vẻ đóng góp vậy thôi chứ phần chính là do trung tâm hỗ trợ. Như hôm nay nè, Hội mình tổ chức nấu phở. Các anh chị em mấy nước khác cũng chạy vô xin ăn thử và khen phở Việt Nam ngon quá trời. May mà nấu nhiều nên cũng đủ mỗi người một tô."
Nói tới đây lại có người kêu Soeur hỏi chuyện gì đó, bỏ tô phở đang ăn dở giờ đã nguội ngắc, Soeur Anna lại tất tả chạy đi.
Các chị em coi như đây là ngôi nhà của mình, và Soeur Anna - người nữ tu mà họ luôn kêu bằng "chị Tuyết" như người mẹ, người chị luôn bên họ bất cứ khi nào họ cần. Soeur thông dịch, nói chuyện với nhà chồng họ mỗi khi gia đình họ lục đục hay vì bất đồng ngôn ngữ không thể hiểu nhau. Soeur dẫn họ đi khám thai, đưa con họ đến bác sĩ. Soeur giúp họ điền giấy tờ ở phòng quản lý xuất nhập cảnh, hướng dẫn họ làm hồ sơ nhập quốc tịch. Soeur khuyên bảo, chỉ dẫn họ cách chăm sóc con cái... và vô vàn những việc không tên khác bất cứ khi nào họ cần và với bất kỳ vấn đề gì.
"Mặc dù là tu sĩ, nhưng những kiến thức xã hội mình được học trước đây, rồi đọc thêm sách vở nên mình cũng có thể tư vấn được cho các em những vấn đề về hôn nhân, gia đình."
Do Soeur Anna quá bận rộn với việc của trung tâm, của nhà thờ với lớp giáo lý hôn nhân tổ chức cho các bạn trẻ Công giáo Việt Nam đang lao động tại Hàn Quốc chuẩn bị kết hôn, chị Đoàn Thị Thắm (26 tuổi), lấy chồng và sang Hàn Quốc được hơn 2 năm được cử ra giúp Soeur Anna giữ chức Hội trưởng Hội phụ nữ Bomun, kiêm thủ quỹ. Mỗi lần hội họp, chị lại cắt cử người đi chợ, gọi điện thoại thông báo tới từng người, thu hội phí...
Chị Phạm Thị Hồng Mỹ (22 tuổi), hiện đang có một bé gái 23 tháng tuổi, nhà ở Gaebong, Incheon, mỗi tuần 3 buổi hai mẹ con lại đi tàu điện mất khoảng 1 tiếng rưỡi đồng hồ để đến trung tâm học tiếng Hàn. Chị hầu như không bỏ sót một buổi hội họp nào. Chị nói: "Nhà có hai mẹ con cũng buồn. Dù đi xa một chút nhưng tới đây được học thêm nhiều thứ, gặp mấy chị nói chuyện cho vui."
Chị Nguyễn Thị Trang (25 tuổi), mới sang được 7 tháng tâm sự: "Tháng sau tụi em mới tổ chức đám cưới. Em đợi để tí nữa nhờ chị Tuyết hướng dẫn để Chúa nhật này đến nhà thờ làm phép cưới."
Chị Trang còn nói thêm: " Chị gái em cũng lấy chồng Hàn, nhưng cuộc sống không được thoải mái như em đâu. Đi gặp mấy chị trong hội này, em thấy nhiều chị khá hạnh phúc. Không như khi còn ở Việt Nam đọc báo thấy kể về hoàn cảnh các cô dâu Việt lấy chồng Hàn cứ tưởng ai cũng khổ. Nhưng không phải vậy. Nhà chồng em còn khuyến khích em đi học và gặp gỡ các chị em Việt Nam khác cho vui. Ông xã em cũng vậy, lâu lâu lại dắt em đi chơi với bạn bè ảnh. Không biết nói tiếng Hàn, có gì em lại nhờ chị Tuyết thông dịch giùm. Chị coi nè, chồng em đẹp trai chưa?" Chị Trang cho coi ảnh của vợ chồng chị và cười hồn nhiên, nét hạnh phúc ánh ngời lên trong mắt.
Và còn nhiều chị khác, có chị thì đang mang thai, qua tháng sau sinh em bé, chị nói "Tranh thủ đi chứ tháng sau sinh rồi phải nằm nhà thì buồn lắm" . Nghe vậy, một chị khác nói: "Thì con nó lớn một chút lại bồng đi chứ có gì mà buồn."
Thật vậy, Hội phụ nữ Bomun đúng là một ngôi nhà tràn ngập tình yêu thương. Các em bé đủ mọi lứa tuổi chơi với nhau, nhìn mẹ và các dì khác trò chuyện, cười đùa.
"Tổ chức gặp gỡ như vầy cũng là dịp các em bé tiếp xúc với tiếng Việt thường xuyên hơn, giúp cho việc dạy các bé nói hai thứ tiếng Việt-Hàn dễ dàng và nhanh chóng hơn." Chị Tuyết nói và lại quay qua nựng nịu một bé gái đang bò chơi gần đó, tô phở vẫn chưa ăn xong dù đã hơn hai giờ chiều.
Giá như còn nhiều người nhiệt tình và tâm huyết như Soeur Anna Bạch Tuyết để những hội phụ nữ như Hội phụ nữ Bomun được thành lập ở khắp nơi tên toàn Hàn Quốc này, giúp cho các chị em làm dâu Hàn Quốc có dịp hội họp, chia sẻ nỗi nhớ quê hương cũng như những vui buồn trong cuộc sống, góp phần cải thiện cái nhìn của người ngoài về những cuộc hôn nhân Hàn-Việt được khách quan hơn.


















