TTHQ™- Sau khi giải phóng, do sự đối đầu giữa Hoa Kỳ và Liên bang Sô Viết, lãnh thổ và nhân dân Triều Tiên đã bị chia cắt làm hai miền, người Triều Tiên rơi vào cảnh ruột thịt đánh nhau. Mặc dù vậy, chính phủ nước Cộng hòa Hàn Quốc vẫn không ngừng nỗ lực đàm phán đưa lãnh thổ và nhân dân hai miền trở lại thời son sắt.
Trong nửa thế kỷ qua, nước Cộng hòa Hàn Quốc đã đạt được nhiều thành tựu kinh tế vượt bậc và đang đứng trên ngưỡng cửa bước vào hàng ngũ những nước phát triển. Nền công nghiệp đã vươn lên thứ 11 thế giới, các doanh nghiệp và con người Hàn Quốc đã chứng minh được thực lực trên thế giới. Tốc độ lớn mạnh của cộng đồng người Hàn ở nước ngoài cũng là một đặc điểm đáng chú ý.
Văn hóa Hàn Quốc ngày càng nâng cao tầm hưởng trên thế giới. Giáo dục ngày càng mở rộng; khoa học, nghệ thuật và kỹ thuật cũng có nhiều tiến bộ. Việc Seoul được trao quyền đăng cai Olympics 1988 là thành quả của nỗ lực quảng bá hình ảnh của đất nước Hàn Quốc ra thế giới.
1.Sự khai sinh nước Cộng hòa Hàn Quốc
Ngày 15 tháng 8 năm 1945, Hàn Quốc giành lại độc lập. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, trước mắt vẫn còn thảm kịch chia cắt đất nước. Mỹ và Liên Xô – dưới danh nghĩa quân Đồng Minh, với chung mục đích đánh đuổi quân Nhật, đã chiếm đóng miền Nam và miền Bắc với ranh giới là vĩ tuyến 38. Sau đó, quân Đồng Minh sau cuộc hội đàm Ba Bộ Trưởng tại Moscow đã định ra kế hoạch đưa Nam và Bắc Triều Tiên vào Hội đồng quản thác Liên Hợp Quốc trong vòng 5 năm tới.
Với ý đồ đó, Mỹ và Liên Xô đã đề xuất thành lập Hội đồng Mỹ - Liên Xô tại Seoul. Dân chúng Triều Tiên kịch liệt phản đối đưa Triều Tiên vào Hội đồng quản thác. Lúc bấy giờ, nhiều tổ chức xã hội và đảng chính trị đang lên kế hoạch nhăm nhe thành lập nước Hàn Quốc mới. Ở Nam Hàn, tự do chính trị gò bó, sự đối đầu giữa cánh tả và cánh hữu trở nên quyết liệt.
Giữa vòng xoáy chính trị căng thẳng, ý đồ thành lập Hội đồng Mỹ - Liên Xô đổ bể. Mỹ đã trình vấn đề của Hàn Quốc lên Liên Hợp Quốc, khiến Liên Hợp Quốc đề xuất tổ chức bầu cử phổ thông ở Hàn Quốc và thiết lập một chính phủ độc lập chung cho cả hai miền. Tuy nhiên, Bắc Triều Tiên – hiện đang nằm trong tay Liên Xô – đã khước từ các hoạt động của Hội đồng lâm thời Hàn Quốc của Liên Hợp Quốc và vì thế, cuộc bầu cử chỉ diễn ra tại Nam Triều Tiên.
Kết quả của cuộc bầu cử ngày 15 tháng 8 năm 1948 là sự ra đời của một chế độ tự do về dân chủ và đại diện cho chủ nghĩa tư bản. Đó chính là tiền đề của nước Hàn Quốc ngày nay.
2. Bi kịch chiến tranh
Trong khi chế độ cộng hòa lên nắm quyền ở Nam Triều Tiên, vào năm 1948, ở miền Bắc, Kim Il Sung đã thành lập chính phủ riêng đi theo chủ nghĩa cộng sản do Liên Xô đỡ đầu. Vậy là, sau 3 năm dứt bỏ xiềng xích của đế quốc Nhật, dân tộc Triều Tiên đã bắt đầu phải đối mặt với bi kịch lớn nhất trong lịch sử: sự chia cắt đất nước.
![]() |
| Vĩ tuyến 38 |
Sự chia rẽ Nam Bắc đã đẩy bán đảo Triều Tiên vào tình thế căng thẳng tột cùng. Thêm vào đó, quan hệ giữa hai thế lực Mỹ và Liên Xô đang dần dần chuyển thành chiến tranh lạnh, nước Triều Tiên rơi vào tình cảnh bất ổn, chiến tranh có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Tận dùng tình hình, Bắc Triều Tiên nhờ sự giúp đỡ của Liên Xô đã xây dựng được một lực lượng vũ trang hùng mạnh; sức mạnh quân sự lớn mạnh không ngừng.
Sau khi chính phủ Hàn Quốc Cộng hòa được thành lập, các nhóm cộng sản ở Bắc Triều Tiên liên tục tấn công vào nhiều địa điểm ở Nam Triều Tiên và sau khi củng cố lực lượng quân sự, Bắc Triều Tiên đã chính thức đem quân xuống xâm lược miền Nam vào ngày 25 tháng 6 năm 1950. Trước cuộc tấn công bất ngờ này, quân đội Hàn Quốc đã gồng mình lên chiến đấu trong điều kiện vũ khí nghèo nàn. Trong vòng 3 ngày, quân đội miền Bắc đã trấn giữ Seoul, quân đội cộng hòa bị buộc phải rút lui tạm thời khỏi vùng chiếm đóng.
Quân đội quốc gia sau khi bị đẩy lùi đến tận sông Naktong đã bắt đầu hành quân ngược lên hướng Bắc với sự giúp sức của đội quân Liên Hợp Quốc. Liên Hợp Quốc gọi chế độ cộng sản Bắc Triều Tiên là những “kẻ xâm lược” và ra lệnh cho đội quân của họ - bao gồm quân đội Mỹ, quân đội Anh và 14 nước khác – ra tay cứu giúp Hàn Quốc. Với việc Liên Hợp Quốc đứng về Hàn Quốc, ván cờ đã lật ngược. Khi quân đội Hàn Quốc cùng với quân đội Liên Hợp Quốc đã đánh đuổi được kẻ thù ra tới Sông Amnok (Yalu), những tưởng hòa bình sẽ lập lại và hai miền được thống nhất. Tuy nhiên, quân cộng sản Trung Quốc đã nhảy vào vòng chiến tay trong tay với Bắc Triều Tiên, mở nhiều đợt tấn công lên miền Nam, mở đầu cho thời kỳ chiến tranh kéo dài. Cuối cùng, sau 3 năm chiến tranh nảy lửa, Liên Hợp Quốc chấp nhận lời đề nghị ngừng bắn của Liên Xô và đi đến ký Hiệp định đình chiến vào tháng 7 năm 1953.
Cuộc chiến để lại một vết sẹo to lớn cho đất nước Hàn Quốc. Hàng triệu người đã mất mạng, không biết bao nhiêu ngôi nhà, nhà máy bị phá hủy. Hơn cả, kể từ chiến tranh, sự lạnh nhạt giữa miền Bắc và miền Nam ngày càng thấm sâu.
3. Tiến triển về chính trị
Sau khi ngừng chiến, nước Cộng hòa Hàn Quốc bắt tay vào xây dựng lại cơ sở vật chất bị tàn phá. Mỹ và các nước độc lập khác cũng ủng hộ Hàn Quốc. Mỹ và Hàn Quốc ký hiệp ước phòng thủ đề phòng những đợt tấn công mới.
Sau 10 năm, với sự đồng lòng chung tay của toàn thể dân chúng, hậu quả chiến tranh đã phần nào được được giải quyết. Tuy nhiên, với quyền lực hà khắc của Tổng thống Lee Seung Man, tự do dân chủ bị hạn chế đến mức hầu như bị triệt hạ hoàn toàn. Để bành trướng quyền lực, Đảng Tự do do Lee Seung Man đứng đầu không ngần ngại sửa đổi Hiến pháp theo ý muốn của họ. Tham nhũng đầy rẫy trong bộ máy chính quyền, bức xúc của nhân dân không bao giờ đến được tai những nhà lãnh đạo. Cuối cùng, ngày 19 tháng 4 năm 1960, cuộc Cách mạng Tháng Tư của học sinh, sinh viên và quần chúng đã nổ ra. Sau cuộc Cách mạng Tháng Tư, trước thời điểm Đảng Dân chủ mới lên nắm quyền chính trị, một tốp lính theo lệnh của Tướng Park Chung Hee đã thực hiện một cuộc đảo chính và thành lập chính quyền quân sự vào ngày 16 tháng 5 năm 1961. Ngay sau đó, họ đã thiết lập Đảng Dân chủ Cộng hòa, soạn thảo lại hiến pháp theo chế độ xoay quanh Tổng thống và thành lập chính phủ mới.
Với khẩu hiệu “Hiện đại hóa Hàn Quốc”, Đảng Cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Park Chung Hee đã phát động Phong trào Saemaul và ban hành các chính sách thúc đẩy phát triển kinh tế. Đường lối của ông đã được nhân dân hết lòng ủng hộ. Mức sống của Hàn Quốc đã gần đạt đến một nước bán phát triển. Tổng thống Park với mục đích duy trì sức mạnh chính trị lâu dài, đã sửa đổi Hiến pháp và đưa ra Hệ thống Khôi phục Tháng Mười (Yusin), xây dựng chế độ độc tài từ năm 1972.

Thủ tưởng Nam Hàn và Bắc Hàn trao đổi hiệp định ngày 17 tháng 9 năm 1992
Hệ thống Yusin lan rộng quyền lực, nhiều hoạt động đòi tự do dân chủ diễn ra dồn dập. Tổng thống Park bị ám sát, và để đối phó với những bất ổn chính trị bấy giờ, một nhóm quân đội trung thành với Tướng Chun Doo Hwan đã lên nắm quyền. Họ đã thành lập Đảng Dân chủ Công lý, ban hành Hiến pháp sửa đổi và lập ra nhà nước mới. Trước mắt dân chúng Hàn Quốc là viễn cảnh tươi sáng về một đất nước hoàn toàn tự do dân chủ. Đó cũng là ước mong của người dân suốt 50 năm qua kể từ ngày tái thiết đất nước.
4. Tiến triển trong đàm thoại Bắc – Nam
Nội chiến Triều Tiên đã chia rẽ đất nước trong suốt nửa thế kỷ và tưởng như chiếc cầu nối Bắc Nam sẽ không bao giờ được gắn liền. Hạnh phúc sẽ không trọn vẹn khi hai miền chưa liền một mảnh, vì thế, hai miền vẫn tiếp tục đưa ra những lời đề nghị thận trọng về việc thống nhất đất nước trong hòa bình và dân chủ.
Trong bối cảnh đó, thông cáo Bắc – Nam công bố vào ngày 4 tháng 7 năm 1972 được nhận định là một bước tiến triển phi thường trong quá trình thống nhất đất nước. Thông cáo khẳng định rằng sứ mệnh thống nhất đất nước vượt lên những khác biệt về chế độ và tư tưởng. Mỗi bên đều vạch ra những kế hoạch để cụ thể hóa mục tiêu này. Ủy ban điều tiết Bắc – Nam đã bước đầu cài đặt một đường dây điện thoại trực tiếp mà nhờ đó hai bên Seoul và Bình Nhưỡng đã có nhiều cuộc trao đổi.
Tuy vậy, những cuộc hội đàm đã bị phía Bắc đơn phương cắt bỏ, lấy cớ bất ổn chính trị trong nước. Sau đó, nỗ lực vực dậy đàm phán giữa hai bên cũng đem lại một số tiến triển hời hợt với một số gia đình được đoàn tụ và sự kiện nghệ thuật hữu nghị năm 1985.
Sẽ rất khó cho hai miền Nam – Bắc Triều Tiên tìm lại tình máu mủ trong thời điểm hiện tại. Tuy vậy, với niềm tin rằng chỉ có thống nhất trong hòa bình mới đem lại hạnh phúc cho người Triều Tiên cả hai miền, Bắc Hàn và Nam Hàn không nên tiếp tục từ chối hội đàm và gỡ bỏ sự ghẻ lạnh đối với nhau.
(Theo k365.com)



















