- Phần II: Khu mộ đá Gochang, Hwasun và Ganghwa
- Phần III: Khi di tích lịch sử Gyeongju
- Phần IV: Chùa Haeinsa và Khu nhà Janggyeong Panjeon
- Phần V: Ngôi làng gia tộc Hahoe và Yangdong
- Phần VI: Pháo đài Hwasong
- Phần VII: Điện thờ Jongmyo
- Phần VIII: Khu lăng mộ hoàng gia Joseon
- Phần IX: Hang Phật Seokguram và Chùa Bulguksa
- Phần X: Đảo núi lửa Jeju và Hệ thống ống phóng dung nham
TTHQ™- Đầu thế kỷ 15, Hoàng đế Taejong đã ra lệnh xây một cung điện mới tại một địa điểm đem đến điềm tốt lành. Một Bộ xây dựng cung điện đã được lập nên để có thể kiến thiết khu cung điện này, trong đó bao gồm một số khu nhà ở và những ngôi nhà chức năng nằm trong một khu vườn đã được khéo léo điều chỉnh sao cho phù hợp với địa hình vốn không đồng đều trên diện tích 58 ha. Kết quả của quá trình xây dựng là một điển hình tuyệt vời cho kiến trúc và thiết kế cung điện của cùng Viễn Đông, pha trộn hài hòa với cảnh quan xung quanh.
Cung điện Changdokkung đã có một sức ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của việc thiết kế và quy hoạch để xây dựng cung điện và sân vườn của Hàn Quốc, cũng như các nghệ thuật có liên quan khác trong nhiều thế kỷ. Nó phản ánh được các giá trị kiến trúc tinh tế, hài hòa với không gian đẹp đẽ xung quanh. Khu cung điện là một ví dụ nổi bật của kiến trúc cung điện Viễn Đông và thiết kế sân vườn, đặc biệt trong cách mà những ngôi nhà được gắn kết vào và hòa mình cùng khung cảnh tự nhiên, thay đổi để thích hợp với địa hình và vẫn giữ được một rừng cây che phủ..

Trong những năm đầu tiên của triều đại Joseon của Triều Tiên xưa, kinh đô Triều Tiên đã được thay đổi nhiều lần giữa Gaeseong và Hanyang (Seoul ngày nay). Năm 1405, Hoàng đế Taejong (1400-1418) đã cho dời đô về Hanyan. Sau khi nhìn nhận Cung điện Kyongbokkung hiện có lúc đó không mang đến may mắn, ông đã ra lệnh xây dựng một cung điện mới mà ông đặt tên là Changdokkung (Cung điện của Vinh quang). Cung điện được xây dựng trên một diện tích hình chữ nhật hiếm có khoảng 57,9 ha, phía bắc Seoul ở dưới chân núi Ungbongsan, được xem là ngọn núi bảo vệ theo thuật phong thủy xưa.
Bộ xây dựng cung điện cũng đã được lập ra để giúp xây dựng khu cung điện này, trong đó gồm có các khu nhà ở và khu làm việc, được thiết kế theo các nguyên tắc thiết kế truyền thống. Chúng bao gồm một cung điện ở phía trước, một khu chợ phía sau, ba cổng và ba sân lớn (sân hành chính, sân ở hoàng gia và sân dành cho quan lại). Khu cung điện được chia thành hai phần: các tòa cung điện chính của cung điện và Piwon (khu vườn bí mật của hoàng gia). Các tòa nhà chính (cung thiết triều với ngai vàng, hội trường để bàn quốc gia chính sự và nơi ở hoàng gia) đã được hoàn thành vào năm 1405, và những thành phần quan trọng khác của khu cung điện cũng đã được dần dần bổ sung vào hoàn thành trong bảy năm kế tiếp.

Khung cung điện sau đó được mở rộng về phía tây bắc vào năm 1462. Năm 1592, sau khi Nhật Bản xâm chiếm Hàn Quốc, cung điện đã bị đốt cháy cùng với nhiều kiến trúc quan trọng khác tại Hanyang. Sonjo, người đứng đầu đã bắt đầu xây dựng lại vào năm 1607 và công việc này được hoàn thành năm 1610. Một lần nữa, đây lại trở thành nơi hội họp của những người lãnh đạo đất nước và cũng là nơi ở của hoàng gia, và nó vẫn tiếp tục vai trò đó của mình trong 258 năm tiếp theo. Khu cung điện cũng trải qua một số thăng trầm trong thời gian đó, tuy nhiên, dù được xây dựng lại, thiết kế ban đầu vẫn luôn được giữ gìn hoàn hảo.
Cổng chính (Tonhwamun) là một cấu trúc hai tầng, được xây dựng vào năm 1406 và phục hồi vào năm 1607 sau khi bị hỏa hoạn phá hủy. Có thể đi vào khu đầu tiên trong ba khu chức năng của cung điện (sân hành chính) thông qua cổng Injongmun một tầng khá ấn tượng theo cùng phong cách với cổng chính Tonhwamun. Cổng này sẽ dẫn vào một sân rộng mà đặc điểm nổi bất nhất chính là cung thiết triều đặt ngai vàng (Znjongjon). Cung thiết triều này đã bị phá hủy hai lần vì hỏa hoạn vào những năm 1592 và năm 1803. Đặt trên một nền đất cao, nó là một cấu trúc hai tầng được nâng đỡ bởi bốn cây cột lớn. Ngai vàng đầy công phu trong điện chính được đặt trên bục cao dưới một trần nhà được trang trí với các hình khắc. Đỉnh mái nhà cũng được tổ điểm với những hình khắc các con vật vốn được xem là các vị thần bảo vệ như đại bàng và rồng. Cầu thang chính dẫn đến điện được trang trí với các bức tượng của các con vật bảo vệ linh thiêng trong thần thoại. Phía đông của Cung Injongjon là cung Sonjongpn được lợp ngói xanh, thường được nhà vua sử dụng hàng ngày để tiếp triều.

Bên cạnh đó là cung Huqongdang, một tòa nhà khá khiêm tốn, là nơi ngủ của nhà vua và các khu nghỉ ngơi cho người phục vụ trong hoàng cung. Cung Taqtijon gần đó vốn là để Hoàng hậu sử dụng. Khu vườn được bố trí khá đẹp với một loạt các khu nhà trồng nhiều thảm cỏ, cây hoa, một hồ sen và những điện thờ trước mặt những dãy nhà bằng gỗ. Có hơn 26.000 cây trong số 100 loại cây bản địa trong khu vườn này. Ngoài ra, còn có khoảng 23.000 cây thuốc 15 giống cây nhập khẩu, trong đó có các loại như thủy tùng, cây thông đá, cây thông trắng, cây bạch quả và cây bách xù Trung Quốc.
(Dịch từ UNESCO.org)


















